Social Icons

Pages

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

Chẳng ai tin tôi lại bỏ chồng chỉ vì sinh nhật không được tặng hoa

Tôi đã đợi tới ngày đó, ngày sinh nhật lần thứ 5 của mình để biết được rằng, tình yêu anh dành cho tôi được bao nhiêu.

Dù từ sáng tới tối không được anh nhắn một tin chúc mừng, tôi cũng vẫn cố gắng không buồn. Tối về, tôi đi chợ, cẩn thận nấu những bữa ăn ngon, muốn cả nhà sum vầy bên gia đình, có một bữa cơm thật ấm cúng. Chẳng cần nhà hàng sang trọng, chẳng cần quà cáp xa hoa, chỉ cần được ở bên nhau, được nhận một bó hoa và nghe một câu chúc mừng….
Nhưng, đợi mãi, đợi mãi không thấy chồng về. Cuối cùng, tôi nhận được một cuộc điện thoại ‘Em à, nay anh có việc ở công ty, các anh chị em đi liên hoan, anh quên khuấy mất không gọi về cho em. Em ở nhà cứ ăn cơm trước đi nhé’.
Nước mắt tôi bắt đầu trào ra, nghẹn đắng cổ họng. Tôi chỉ nói một câu ‘Anh không nhớ hôm nay là ngày gì sao?’, rồi cúp máy. Tôi khóc như mưa, không còn cầm được lòng. Tôi đã đợi như thế suốt 5 năm qua và đây là ngày quyết định. Tôi đã nghĩ, nếu như anh cũng không nhớ ngày sinh nhật của vợ, không tặng hoa vợ, không có một món quà gì cho vợ nữa thì… hôm nay, tôi sẽ viết đơn ly hôn và kí không do dự.
 chang ai tin toi lai bo chong chi vi sinh nhat khong duoc tang hoa - 1

Tôi đã khóc, bao nhiêu năm khóc thầm và chịu đựng vì mái ấm, vì gia đình. Nhưng năm nay, tôi thực sự không chịu được nữa rồi. (Ảnh minh họa)
Tôi ngồi đợi chồng về, tưởng sau cuộc điện thoại ấy anh sẽ ngay lập tức mà lao về nhà, xin lỗi vợ rối rít. Nhưng không… anh vẫn vui vẻ với mọi người trong công ty anh, mặc vợ một mình đón sinh nhật cùng con nhỏ.
5 năm rồi, tôi chưa từng được nhận bất cứ một món quà sinh nhật nào từ chồng. Nói đúng hơn, đã 5 năm, ngay từ năm đầu cưới nhau, anh chưa từng nhớ tới sinh nhật tôi. Vậy mà ngày yêu nhau, mỗi dịp sinh nhật, anh đều tặng cho tôi quà này, quà nọ, anh đều cho đi chơi, đi ăn, đi dạo, thậm chí là đi hát và dành tặng tôi một bài hát rất hay. Từ ngày cưới nhau về, tôi vun vén gia đình, lo cho anh, làm tròn trách nhiệm của người vợ, người mẹ… nhưng đổi lại, tôi nhận được gì?
Không một lời cảm ơn, không một món quà, thậm chí, tôi không nhận được gì từ anh… Trong khi tôi, lần nào sinh nhật anh, tôi cũng nhớ, cũng bảo cả nhà đi ăn, hoặc là mua bánh gato, hoặc là nấu cho anh những món ngon. Tình yêu phải do hai người vun đắp, phải có đi có lại. Tại sao anh lại chỉ biết một mình hưởng thụ, còn vợ anh, anh coi như người dưng nước lã?
Tôi đã khóc, bao nhiêu năm khóc thầm và chịu đựng vì mái ấm, vì gia đình. Nhưng năm nay, tôi thực sự không chịu được nữa rồi. Cuộc sống mấy năm làm vợ chồng, anh vô tâm, chưa từng quan tâm tôi thích gì. Chưa một lần anh có ý định đưa mẹ con tôi đi du lịch. Anh cũng không bao giờ chủ động ngỏ ý ra nhà hàng ăn, hay đưa tôi đi mua thứ gì đó. Nếu nói chưa từng nhận được món quà nào từ chồng thì hơi sai nhưng mà, có lẽ, món quà duy nhất chính là đôi giày vì hôm đó đang đi thì rách giữa đường nên anh phải vòng vào quán mua vội cho tôi…
Vậy đó, cuộc sống vợ chồng là sự sẻ chia, thông cảm và san sẻ gánh nặng. Nhưng anh làm được gì cho tôi? Lúc nào anh cũng nhắc nhở tôi phải làm tròn trách nhiệm cho gia đình. Nhưng anh đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng với tôi chưa? Ngoài kia, anh có gái gú gì hay không, tôi không rõ. Chỉ là, tôi cảm thấy quá mệt mỏi với cuộc sống này rồi? Làm gì có chuyện, 5 năm mà chưa một lần chồng nhớ sinh nhật vợ? Chỉ là anh cố tình quên, hoặc là, trong mắt anh, người vợ này không có giá trị gì…
 chang ai tin toi lai bo chong chi vi sinh nhat khong duoc tang hoa - 2

Tôi đã cho anh quá nhiều cơ hội, nói với anh nhiều lần nhưng anh không thay đổi. Vậy thì tôi phải thay đổi, phải làm một cú sốc để anh nhận ra, đừng bao giờ vô tâm với người ở bên cạnh mình. (Ảnh minh họa)
Một người chồng quá vô tâm chỉ khiến tôi cảm thấy mệt mỏi khi sống cùng. Dù lòng tôi còn rất yêu anh, nhưng tôi quyết tâm ra đi, mang theo con của mình. Từ bỏ mái ấm gia đình tôi vun đắp bao nhiêu năm.
Tôi đã cho anh quá nhiều cơ hội, nói với anh nhiều lần nhưng anh không thay đổi. Vậy thì tôi phải thay đổi, phải làm một cú sốc để anh nhận ra, đừng bao giờ vô tâm với người ở bên cạnh mình.
Hôm nay cầm tờ đơn tôi đã kí trên tay, anh thật không tin vào mắt mình. Đúng, vì trong mắt anh, tôi là người đàn bà, người vợ một đời cam chịu, chỉ biết hi sinh vì chồng. Nhưng giờ không phải thế. Tôi phải sống cho mình, phải nghĩ khác đi, phải vùng lên, phải đấu tranh tìm hạnh phúc và niềm vui riêng cho bản thân.

Vì sao tôi không bao giờ cho con dâu ăn Tết nhà ngoại

Nhiều chị lấy lý do sợ bố mẹ đẻ buồn nên muốn về ăn Tết cùng bố mẹ cho đỡ tủi thân. Xin thưa, chỉ cần các chị làm tốt bổn phận bên nhà chồng của mình đó là cách tốt nhất để bố mẹ các chị yên tâm và tự hào rồi, chứ đâu nhất thiết cần các chị bù đắp bằng mấy ngày Tết.
Những ngày gần Tết, tôi thấy hàng xóm, bạn bè xung quanh bàn tán xôn xao về chuyện ăn Tết ở đâu, quê nội hay quê ngoại. Đa số các nàng dâu ai cũng muốn về quê ngoại ăn Tết với rất nhiều lý do nghe có vẻ thuyết phục.
Có chị còn tuyên bố hùng hồn rằng: Ăn Tết ở đâu là tùy chúng tôi, nhà chồng không có quyền can thiệp. Tôi là mẹ có ba nàng dâu. Dĩ nhiên, trước đây tôi cũng từng làm dâu nên tôi biết để làm trọn bổn phận của con dâu ngày Tết thì phải thực hiện những nhiệm vụ gì.
Ngày thường, tôi không quá khắt khe với con dâu. Những dịp nhà thông gia có việc như đám cưới, hỏi, hay người thân của các con dâu tôi ốm đau, bệnh tật phải đi viện tôi đều rất thoải mái. Tôi vẫn chủ động bảo con dâu nên về nhà ngoại để lo việc cho bên đó. Nhưng ngày Tết, tuyệt nhiên tất cả không được về ngoại ăn Tết. Có chăng chỉ là trước Tết, vợ chồng con cái tranh thủ về một ngày gọi là có cái lễ bày bàn thờ thắp hương là được.
 vi sao toi khong bao gio cho con dau an tet nha ngoai? - 1

Tôi cũng đã làm dâu, chồng tôi là con một nên kể từ khi lấy chồng tôi chưa một lần về ngoại ăn Tết. (Ảnh minh họa)
Tôi hoàn toàn không đồng tình quan điểm về ngoại ăn Tết, và các con dâu tôi dù muốn hay không cũng buộc phải thực hiện quy định đó của tôi.
Vẫn biết là ai cũng muốn được ăn Tết cùng bố mẹ đẻ mình, nhưng “xuất giá thì phải tòng phu”, lấy chồng phải theo nhà chồng. Thử hỏi nhà chồng không mang trầu cau ăn hỏi, không tổ chức đám cưới rước dâu, thì các chị có được phép bước chân vào nhà chồng hay không? Người ta vẫn có câu "Con gái là con người ta", đã đi lấy chồng rồi thì việc nhà ngoại ăn Tết ra sao đấy không còn là việc để các chị lo lắng.
Nhiều chị lấy lý do sợ bố mẹ đẻ buồn nên muốn về ăn Tết cùng bố mẹ cho đỡ tủi thân. Xin thưa, chỉ cần các chị làm tốt bổn phận bên nhà chồng của mình đó là cách tốt nhất để bố mẹ các chị yên tâm và tự hào rồi, chứ đâu nhất thiết cần các chị bù đắp bằng mấy ngày Tết.
Còn có chị thì than thở phải cơm nước vất vả mấy ngày Tết, muốn về ngoại ăn Tết còn được nghỉ ngơi. Tôi thấy suy nghĩ thật ích kỷ chỉ biết nghĩ cho bản thân mình. Cả năm cũng chỉ có mấy ngày Tết để các chị làm mâm cơm canh cúng bái tổ tiên, mà các chị cũng định trốn tránh trách nhiệm, kêu than này nọ thì thật quá đáng trách.
Tôi cũng đã làm dâu, chồng tôi là con một nên kể từ khi lấy chồng tôi chưa một lần về ngoại ăn Tết. Mặc dù mẹ chồng tôi rất dễ tính và thoải mái nhưng tôi biết, nếu tôi về ngoại ăn Tết bà sẽ rất buồn.
Những ngày Tết hàng xóm ai cũng phải ghen tỵ với không khí nhộn nhịp, vui tươi của gia đình tôi. Đó là điều khiến tôi vô cùng hạnh phúc và tự hào. Tôi nghĩ rằng mình đã làm đúng.Những năm đầu về làm dâu, các con dâu của tôi mặc dù không nói ra nhưng tôi biết mấy đứa không hề thấy thoải mái với quy định không về ngoại ăn Tết mà tôi đặt ra. Nhưng lâu rồi thành quen, đã vài năm nay, tôi không thấy chúng còn hậm hực hay tỏ thái độ với tôi nữa. Để chúng không cảm thấy nhớ mẹ những ngày Tết, tôi luôn coi chúng như con gái, Tết nào cũng có quà cho con, cháu.
 
 
Blogger Templates